Chiều cuối tuần, bên góc cà phê quen thuộc dưới chân chung cư Phạm Viết Chánh, lòng chợt bâng khuâng, giai điệu du dương của bản nhạc không lời như đánh thức nỗi niềm của những ngày cuối năm… Chợt nhớ cái tết đầu tiên khi xa nhà; năm ấy tôi đón giao thừa ở thành phố phồn vinh này.
Dường như, cuộc sống là những bức tranh muôn màu muôn vẻ, ẩn hiện những đường nét rối bời của thời gian, mang theo những cảm xúc mơ hồ và những ký ức ngọt ngào. Lần đầu tiên, tôi trải qua cái Tết xa nhà khi đang nuôi dưỡng ước mơ làm giàu ở thành phố lớn. Những ngày cuối năm, không khí trở nên sôi động với những chiếc đèn lồng lung linh trên đường phố cùng tiếng hò reo đầy vui tươi; thế nhưng, trái tim tôi dường như lạc lõng, mất phương hướng giữa những cảm xúc trái chiều nơi phố thị phồn hoa.
Cảm giác xa nhà vào những dịp lễ Tết như một cơn gió lạnh đột ngột thổi vào tâm hồn. Và hơn hết, những cuộc gọi video là cầu nối giữa hai thế giới, cũng là cách làm tôi vơi bớt đi nỗi nhớ. Mỗi lời chia sẻ, hỏi han của mẹ, từng giọng nói tiếng cười làm tôi nhận ra rằng mình đã trưởng thành, tôi tự nhủ: “mình phải cố gắng, mình phải thành công trên đôi chân bé nhỏ này”.
Năm ấy - năm đầu tiên ăn Tết xa nhà, tôi bỗng nhận ra tình yêu thương không bao giờ mất đi, dù cho thời gian có đưa chúng ta đi khắp nơi. Đó chỉ là một cuộc chuyển đổi từ sự nâng niu, chăm sóc của những người thân trong gia đình đã nhường chỗ cho sức mạnh của ý chí, để tôi hình thành thói quen tự lập và thích nghi với cuộc sống mới.
Mỗi khoảnh khắc Tết đến xuân về, dù ở bất cứ đâu, tôi đều cảm nhận được ánh sáng ấm áp của tình cảm gia đình, nó tựa như cơn gió nhẹ của những ký ức ngọt ngào, tựa hương vị quen thuộc trong những bữa cơm sum vầy. Tất cả đã tạo nên một bức tranh của tình thương vĩnh cửu, nơi mà gia đình, đặc biệt là mẹ - ngọn đèn soi sáng cho cuộc đời con, cho con hiểu rằng lời mẹ bảo ban thật ấm áp: “trên đời này không có gì tự nhiên mà có, bỗng nhiên mà thành, con à !
Xuân năm này con lại tha hương,
Mẹ đừng buồn đừng nhớ, con thương…
Tóc mẹ bạc, làn da rám nắng,
Thổn thức trong lòng, những vấn vương.
Xuân đương tới, con càng nhung nhớ,
Nỗi nhớ nhung lại thêm thẩn thờ.
Mai trước nhà, khoe sắc chưa mẹ?
Tết xa nhà, lòng thành trẻ thơ…